Chùm thơ của Thân Trọng Ái

Sáng Tạo Việt Nam xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Thân Trọng Ái: Bài thơ "ƯỚC VỌNG" đầy xúc động về mẹ; "THẤY" như xót lòng trước thiên tai và "TRÔNG CÂY NHỚ NGUỒN" như trầm ngâm về thế sự...

ƯỚC VỌNG

Trong xóm nhỏ cuối làng

Có cậu bé lang thang

Không được lần gọi mẹ

Dù một lời rất khẽ

Mẹ bây giờ ở đâu

Mây vẫn về cuối trời

Gió vẫn rì rào thổi

Ước ao nào có mẹ

Hàng tre làng thỏ thẻ

Mẹ con phương trời xa

Con còn chị và cha

Hãy học hành chăm chỉ

Mẹ con giờ yên nghỉ

Và cũng sẽ mỉm cười

Chừ tuổi ngoài sáu mươi

Vẫn ước gì có mẹ

Nghe tiếng hò ru nhẹ

Cho quên nỗi nhớ nhà

Bao năm rồi cách xa

Thiếu nén hương bên mộ

Quê hương giờ khốn khổ

Đất nước giờ tang thương

Con rong ruổi dặm trường

Càng vấn vương nhớ mẹ

Trong nỗi buồn quạnh quẽ

Thèm nghe tiếng mẹ ru

Thương người bạn trong tù

Chắc cũng đang nhớ mẹ.

 

THẤY

tôi đã thấy lũ lụt về chất ngất

cảnh màn trời chiếu đất nhân tai

tôi đã thấy xiết bao tiếng thở dài

và đã thấy thiên tai màu cờ đỏ

tôi đã thấy ánh mắt buồn thống khổ

đã khô cằn không còn nước mắt rơi

tôi thấy cờ bay tôi thấy xác người

tôi thấy cả nụ cười trên đau khổ

tôi đã thấy một mảnh đời tan vỡ

khóc vợ hiền vừa gởi xác theo sông

và thấy trong anh giọt lệ lưng tròng

không còn sức để lăn tròn đôi má

tôi đã thấy quê hương chừ khổ quá

đất bạc rừng vàng nhân hoá thành sông

tôi thấy tang thương trên những cánh đồng

không còn nữa mùi thơm nơi cỏ lúa

tôi đã thấy làm hiền nhân rất khó

chung quanh mình vây phủ bầy sói lang

chúng ung dung xây dựng cõi “thiên đàng”

không hề biết dân lầm thang khốn khổ

tôi thấy liên hoan ăn mừng... đồ sộ

tiếng pháo tay vang nổ cả một trời

...

tôi thấy mình đang hụt hẫng chơi vơi

đang nhỏ bé trước mảnh đời bất hạnh

tôi đoán chắc trong em lòng rất lạnh

nhưng trong tôi có được ấm bao giờ

Oct. 2020

TRÔNG CÂY NHỚ NGUỒN

Em đứng đó rũ cành khô trụi lá

Trông hoang tàn như chết đã từ lâu

Nhưng không đâu, em chỉ tạm cúi đầu

Nung một cõi đất trời chờ phục quốc

Em đứng đó đếm từng ngày đã mất

Xót xa buồn theo vận nước ngả nghiêng

Đã bao năm uất hận nuốt ưu phiền

Nung nấu mãi hồn thiêng trong nhịp thở

Em đứng đó dù trời Đông khắc khổ

Hắt hiu buồn chưa thỏa mộng Kinh Kha*

Trời vào Xuân mai sẽ nở bên nhà

Vàng một cõi xoá nhoà màu tang tóc.

Cuối Đông 2020

*Tráng sĩ ám sát hụt Tần Thủy Hoàng

 

Thân Trọng Ái

 


Gửi bình luận